|
Hai người quen nhau qua "Câu lạc bộ trăm năm". Nàng bộc trực thẳng thắn, còn chàng nhút nhát, lại phải cái tật nói lắp.
Sau một thời gian tìm hiểu, chàng quyết định ngỏ lời. Tối thứ Bảy, chàng mời nàng đến một nhà hàng kín đáo. Sau một hồi trò chuyện, chàng ấp úng định ngỏ lời nhưng mãi mà không nói được. Nàng hồi hộp chờ đợi, sốt ruột rồi khích lệ:
- Anh có gì cứ nói ra, sao phải ngại?
Lấy hết can đảm, chàng nói:
- Em có... có... còn... ấy... ấy... kh... ông?
Nàng đột nhiên đỏ mặt, đứng dậy đi thẳng, bỏ lại anh chàng ngồi ngẩn ngơ. Mười năm trôi qua, tình cờ hai người có dịp gặp lại nhau. Lúc này, hai người đã yên bề gia thất. Nàng chủ động mời chàng vào một quán nước để ôn lại kỷ niệm xưa.
Nàng nói:
- Hồi đó anh không tin em sao?
Lúc này anh chàng mới có dịp thanh minh:
- Lúc ấy... anh... chỉ... chỉ định... hỏi... em là có... có tiền không, vì hôm đó anh để quên ví ở nhà. |